Ước mơ tạo nên cuộc đời của chính bạn

Tôi thực sự thất vọng khi nhận ra rằng mình là đứa không có ước mơ, không có hoài bão, không có khát vọng. Tôi chỉ có những nét tính cách rất chung chung, tôi sống mờ nhạt và luôn khiến mình chìm đắm trong những suy nghĩ của riêng bản thân.

Suốt mười hai năm học từ cấp một lên tới cấp ba, tôi chỉ biết vâng lời bố mẹ: Học, học và học. Để rồi, khi mùa thi đại học đến gần, tôi chợt giật mình nhận ra mình chẳng biết mình học để làm gì và tôi cũng không hề biết mình muốn trở thành ai trong tương lai, khi mà câu hỏi đấy chưa từng bao giờ được đưa ra trả lời trước đó. Càng suy nghĩ, tôi càng bế tắc trong đống hỗn loạn của tâm trí. Và rồi nhắm mắt bước qua, tôi thi vào đại học, tiếp tục sống trong những mớ câu hỏi chưa có câu trả lời đó.

Có thời điểm, tôi ước ao mình có thể trở thành một doanh nhân thành đạt, một con người mà có thể xây nên những bệnh viện cho người nghèo, có thể lập được một quỹ từ thiện riêng, hay có thể làm rất rất nhiều những thứ lớn lao khác nữa. Nhưng rồi những thất bại trong tính cách kém cỏi, những vấn đề trong suy nghĩ chưa thông tỏ đã đánh gục những ước mơ đó của tôi. Và tôi lại tiếp tục tự vấn lòng mình rằng, liệu, đó có thực sự là ước mơ của mình, là thứ mình muốn đạt được? Hay đó chỉ là những ước mơ mà người khác đang vẽ cho tôi, hoặc tôi đang cố tự gắn nó vào chính bản thân mình theo xu hướng? Có phải tôi đang cố gắng đi đường đi của những con người thành đạt, mà như trong những sách về phát triển bản thân và làm giàu có nói: “Cách nhanh nhất để đi đến thành công là học theo những con người thành công khác.” Trong khi tôi có hoàn cảnh khác, suy nghĩ khác, niềm tin khác?

Tôi, một thanh niên của thế hệ 9x, có nghĩa là bao nhiêu cơ hội, bao nhiêu những thử thách đang chờ đợi. Và đáng lẽ ra, đây là thời điểm mà tôi phải xây nên những ước mơ, hào hứng thực hiện những dự định của mình thì tôi lại thấy cuộc đời thật là nhàm chán. Cái ước muốn trở thành doanh nhân thành đạt kia không còn mang lại cảm xúc nào cho tôi nữa, và tôi lại trở về với những câu hỏi quen thuộc không có lời giải đáp thuở nào. Trong suy nghĩ của mình, tôi luôn liên tưởng mình như một con chim non, đang vùng vẫy trong lớp vỏ bao bọc mà vẫn chưa thể nào thoát ra được. Thực sự tù túng. Tù túng đến mức mà nhiều lần tôi muốn đập đầu vào tường, không phải để tự tử, mà chỉ đơn giản là để cảm thấy rằng khối óc của mình vẫn còn đang hoạt động. Tôi- không có ước mơ!

Có lẽ, dừng lại đi thôi, dừng những suy nghĩ áp đặt đó lại, gạt bỏ hết những thứ hào nhoáng mà suy nghĩ tôi tự vẽ lên đi, gạt hết những sự kỳ vọng của mọi người, gạt hết những mặc cảm tự ti về tính cách kém cỏi đã ở sâu trong mình, tôi chấp nhận chính bản thân mình. Tôi không có ước mơ, đúng, giờ tôi không có ước mơ nhưng tôi sẽ không mong chờ cái ước mơ đấy dẫn lối cho mình nữa. Mỗi bước chân trên cuộc đời mình, tôi sẽ vẽ nên ước mơ đó. Tôi sẽ học thật giỏi, tôi sẽ có một công việc dù đó không phải là ngành học mà tôi thích, tôi sẽ giúp đỡ mọi người theo cách của mình, tôi sẽ không ngừng hoàn thiện bản thân nhưng sẽ không áp đặp mình như trước nữa và, biết đâu đấy, những thứ mà tôi đã từng ước mơ kia sẽ trở thành sự thật thì sao?


Tên bài viết gốc: Ước mơ tạo nên cuộc đời bạn chứ không phải cuộc đời tôi!
Theo Triết học Đường phố
Link bài viết gốc tại đây

Author: Triết học+

Mô tả ở đây

YOU MAY LIKE:


hghghghghghghghghgh
-->