Tạp chí Việt

Blog học tập

ads
Responsive Ads Here

Đừng chờ đợi tình yêu đến với mình

Thế là ngày ấy đã đến, ngày tôi nhận được lời mời trân trọng đầu tiên và duy nhất của anh tính tới thời điểm này. Buồn thay, đó lại là lời mời ăn cưới của anh với một người con gái khác.


Trong mắt anh, tôi luôn là “đứa em gái tốt”, “đứa em gái bé bỏng”, “đứa em gái tinh nghịch”, “đứa em gái quỷ sứ”,… tóm lại đó là một chuỗi của các cụm từ “đứa em gái” mà anh dành riêng cho tôi. Dĩ nhiên, lúc đó, tôi đã có cảm giác thinh thích anh mất rồi.

 Thời gian trôi đi, tôi càng thích anh nhiều hơn và tôi bắt đầu “tỉnh tò” với anh qua một tin nhắn trên Facebook. Thời buổi này, thời đại mà gọi là “nữ quyền”, thì dù là “cọc đi tìm trâu”, cũng đâu có gì đáng lo ngại đâu? Ban đầu, trong đầu tôi đã xuất hiện hai suy nghĩ: Một là cả hai cùng tiến tới, và hai là tôi lại… bơi trong tình cảm đơn phương mà tôi dành cho anh vậy thôi.

Nói là vậy, nhưng làm thì khó lắm, ấy là khi tôi phát hiện ra rằng vì trong một phút lỗi mạng Internet một cách hi hữu, tôi đã không gửi được … “tin nhắn thần thánh” ấy.

Và cuối cùng, tôi cũng đã không gửi lại chúng. Vì tôi nghĩ rằng mọi thứ đều có thể “từ từ”, có thể “chờ”, và đợi đến một lúc nào đó gọi là “thích hợp hơn”. Và tôi nghĩ, vì mình còn “trẻ trâu”, vì mình còn “nhỏ”, vì mình chưa sâu sắc được như anh ấy, nên tốt nhất là có gì để anh ấy bày tỏ trước, mình thì cứ từ từ “chinh phục” thôi. 
Vì vậy, cuối cùng, tôi đã mất luôn anh ấy, khi tôi nhận trên tay mình chiếc thiệp cưới này. 

Ban đầu, khi nhận được cái thiệp màu bạc đáng ghét này, tôi tức giận lắm. Giống như bao cô gái khác, tôi cũng đập bàn tức giận theo kiểu:“Cô ấy có gì xinh hơn em, có gì đẹp hơn em, có gì hay ho hơn em mà anh lại cưới cô ấy?”, “Cô ấy yêu anh trong bao lâu, cô ấy liệu có hiểu anh như em?”… Lúc đó tôi tức đến mức, buồn đến mức mà chẳng có khả năng tập trung bất cứ việc gì. Nhưng suy đi tính lại, tôi bỗng nhận ra rằng mình rất vô lí, vì những lí do sau:

1. Tôi chưa bao giờ nói rằng tôi thích anh ấy, anh ấy không biết thì làm sao anh ấy có thể đón nhận hay sẵn sàng bày tỏ? Đây là biểu mẫu vô cùng cơ bản của các cô nàng “chuyên yêu đơn phương” như tôi. 

2. Tôi hài lòng với cái cách mà anh ấy gọi tôi là “em gái đáng yêu”? Vậy thì còn gì để mà “cãi”, mà “chối” rằng tôi không xem anh ấy là “anh trai” nhỉ?

3. Sống là không chờ đợi. Vậy mà tôi đang đợi điều gì, tôi cũng chẳng biết. Tôi đã chậm chân thì hà cớ gì chán ghét về việc người khác “nhanh tay” hơn mình?

4. Trong tình yêu, chẳng cần biết rằng ai là người đến trước hay đến sau, bên nào chân thành hơn, hợp nhau hơn, và thực sự có “cảm giác là của nhau” hơn, thì người đó sẽ "chiến thắng". Và thời gian, vốn dĩ chưa bao giờ là một lí do thuyết phục. Người ta có thể yêu nhau trong vòng 5 năm, cưới nhau, và mất nhau chỉ trong một tháng đấy thôi, thời gian nào có quyết định được gì?

Và cuối cùng là, tôi nhận ra rằng tôi không hề yêu anh ấy đủ nhiều như tôi… từng tưởng tượng. Mà tất cả chỉ là do tôi ích kỉ, tôi tự huyễn hoặc những kỉ niệm trong quá khứ mà thôi. Tôi đã quên một điều là, một khi nó biến thành thói quen, thì tất cả sẽ rất nhàm chán. 


Và nếu tình yêu là một thói quen, không còn giữ vững là bản chất nguyên vẹn của tình yêu nữa, thì tất cả những thứ còn lại đều vô nghĩa. Chỉ có điều, thói ích kỉ, vô tâm chính là thứ duy nhất có thể ràng buộc mọi thứ, ngay cả khi bản thân bạn cùng chẳng hề mong muốn bị kềm xiết bởi bất cứ ai.

Từ đó, tôi rút ra được một điều rằng, trong tình yêu, đúng là chúng ta nên để mọi thứ diễn ra tự nhiên, nhưng cũng đừng để chúng tự đến với mình. Có rất nhiều thứ na ná tình yêu nhưng lại không phải là tình yêu.

 Tình yêu, đó là cả một quá trình đấu tranh dài đằng đẵng mà cả bản thân lẫn đối phương đều cố gắng chiến đấu để đó được chúng. Nếu bản thân bạn chưa từng thử, thì làm sao mà bạn biết được rằng bạn có xứng đáng với người ấy, với tình yêu đẹp đó hay không? 

Nếu bạn chưa từng cố gắng hết sức, thì làm sao biết được khả năng của mình là tới đâu? Là hữu hạn hay vô hạn? Đừng bao giờ giống như tôi, đừng từ bỏ hết mọi cơ hội đang có sẵn. Vì tình yêu ngoài yêu thương chân thành còn cần dấn thân, đấu tranh nữa cơ!

GARI - Freely Team