Khoa học XHNV

Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, ĐHQG Hà Nội phối hợp cùng Đại sứ quán Anh tại Việt Nam tổ chức buổi thuyết trình của Huân tước David Puttnam (đặc phái viên thương mại của Thủ tướng Anh tại Việt Nam) như sau:


Thời gian: từ 15:45 đến 17:00, ngày 21 tháng 10 năm 2016 (thứ Sáu)
Địa điểm: Phòng 304 nhà E, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, 336 Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội

Chủ đề: Vai trò của Sáng tạo trong đời sống xã hội (có phiên dịch)

Đôi nét về diễn giả: Huân Tước Puttnam/Lord Puttnam từng là nhà sản xuất phim có nhiều giải thưởng điện ảnh danh giá với những bộ phim như Sứ mệnh (The Mision), Cánh đồng chết (The Killing Field), Anh Hùng Tỉnh lẻ (Local Hero), Ngọn Đuốc Chariots (Chariots of Fire), Chuyến tàu nhanh lúc nửa đêm (Midnight Express), Bugsy Malone và Memphis Belle. Các bộ phim do ông sản xuất đã dành được 10 giải Oscars, 25 giải BAFTAS và giải Cành cọ Vàng tại liên hoan phim Cannes. Ông từng là CEO của Columbia Pictures từ năm 1986 – 1988. Ông cũng từng là Phó chủ tịch của Học viện Nghệ thuật Điện ảnh và Truyền hình Vương quốc Anh (BAFTA) từ 1994 -2004. Từ năm 1987 – 1996 ông là Chủ tịch Trường Điện ảnh và Truyền hình Quốc gia. Từ năm 1998, ông hoạt động chủ yếu trong lĩnh vực chính sách công cho giáo dục, môi trường và các ngành công nghiệp ‘sáng tạo và truyền thông’. Huân Tước Puttnam là thành viên của ban cố vấn Hội đồng Doanh nghiệp UK – ASEAN. Thông tin thêm về Huân tước Puttnam có tại http://www.davidputtnam.com/movies.

Phòng Quản lý NCKH  kính đề nghị các Thầy/Cô thông báo cho cán bộ, học viên sau đại học, sinh viên của Khoa tham dự sự kiện này. BTC mong nhận được sự tham gia đông đảo của Quý Thầy/Cô, sinh viên của đơn vị. Mọi thông tin về buổi thuyết trình xin liên hệ Phòng QLNCKH, phòng 706-E, email: research@ussh.edu.vn.


Để chuẩn bị tốt cho chương trình của diễn giả Lord Puttnam (Anh) từ 15:45 đến 17h00, ngày 21/10/2016 tại Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, 336 Nguyễn Trãi, Thanh Xuân, Hà Nội, kính mời Quý Thầy/Cô, Anh/chị đăng ký tham dự trước 10h00, ngày 20/10/2016, theo mẫu sau https://goo.gl/forms/nc9YgQL49pBLwckO2:
NHO, PHẬT, ĐẠO TRONG THỜI PHONG KIẾN Ở VIỆT NAM 
TS. Dương Quốc Quân

T/c Không gian và thời gian, LB Nga, số 1/2014

Nho giáo cùng với Phật giáo và Đạo giáo du nhập vào Việt Nam từ thời Bắc thuộc, nhưng quá trình đi vào cuộc sống người dân Việt Nam không đồng đều, có sự nhanh chậm khác nhau. Phật giáo ở Việt Nam từ thế kỷ VI – VIII đã phát triển khá mạnh. Ở các triều đại đầu tiên sau khi Việt Nam giành lại được độc lập như Ngô - Đinh - Tiền Lê - Lý - Trần, Phật giáo được coi là quốc giáo. Trong khi đó, phải đến cuối thế kỷ XI, Nho giáo mới bắt đầu được đề cao và đến thế kỷ XV, mới thịnh đạt. Còn Đạo giáo cũng tồn tại thực tế trong xã hội Việt Nam, nhưng chủ yếu là sự ảnh hưởng đến sự mê tín trong nhân dân. 





Nho giáo ở cả Trung Quốc và Việt Nam luôn luôn không phải là một hệ tư tưởng cô lập, nó cùng tồn tại với những hệ tư tưởng khác như Phật giáo, Đạo giáo, Âm dương ngũ hành, v.v…và giữa chúng luôn có sự thẩm thấu, vay mượn và dung hòa lẫn nhau. Tuy nhiên, ở Trung Quốc, sự kết hợp Nho giáo với các hệ tư tưởng khác luôn lấy Nho giáo làm cơ sở; Nho giáo luôn là hệ tư tưởng chính, có vai trò chủ đạo, chi phối tất cả, xuyên suốt lịch sử. Còn ở Việt Nam, từ thế kỷ II đến thế kỷ XIV, Phật giáo là hệ tư tưởng chủ đạo; Nho giáo chỉ giữ vai trò là hệ tư tưởng chủ đạo từ thế kỷ XV đến thế kỷ XIX. “Nếu chủ nghĩa yêu nước là cái nền, là cơ sở để người Việt Nam tiếp nhận các hệ tư tưởng và tôn giáo từ bên ngoài, thì gần hai mươi thế kỷ đầu tiên, chủ nghĩa yêu nước ở Việt Nam là chủ nghĩa yêu nước mang tính chất Phật giáo, còn chủ nghĩa yêu nước từ thế kỷ XV đến thế kỷ XIX là chủ nghĩa yêu nước mang tính chất Nho giáo”. Trong mỗi con người Việt Nam truyền thống, luôn tồn tại hình ảnh của đức Phật (Bụt) và đức Khổng Tử. Đức Phật to hơn nhưng mờ hơn, còn đức Khổng Tử nhỏ hơn nhưng lại rõ hơn.

QUAN NIỆM VỀ THẾ GIỚI CỦA TRIẾT HỌC NHO GIÁO

TS. DƯƠNG QUỐC QUÂN

T/c Các khía cạnh khoa học, Lb Nga

Khổng Tử, Mạnh Tử, Tuân Tử nói về giới tự nhiên không nhiều. Trong học thuyết Nho giáo, trời có ý nghĩa quan trọng bậc nhất. Khổng Tử khi giảng giải đạo lý của mình thường nói đến trời, đạo trời, mệnh trời. Nhưng “Khổng Tử và các đồ đệ gần gũi nhất của ông không nói rõ trời một cách rõ ràng, hệ thống. Họ chỉ vận dụng các phạm trù trời, đạo trời, mệnh trời để làm chỗ dựa mạnh mẽ, thiêng liêng cho học thuyết và đạo lý của mình. Vì vậy, các câu hỏi trời là gì? Do đâu và tại sao mà có? Trời quan hệ với vạn vật, muôn loài như thế nào? thì trong tài liệu kinh điển của Nho gia ít thấy. Riêng những vấn đề về mối quan hệ giữa trời và người thì được nói nhiều, song vẫn không rành mạch và sáng tỏ”. 


GS.TS. Nguyễn Tài Thư - chuyên gia nghiên cứu Nho giáo ở Việt Nam đã nhận định: “Ở Khổng Tử có khi trời cũng là vị chúa tể của vạn vật, là ông thần tối cao có nhân cánh, nhưng có khi trời lại là giới tự nhiên”. Trả lời thắc mắc của học trò về trời, Khổng Tử  nói: “Trời có nói gì đâu ! Bốn mùa vận hành, vạn vật sinh ra và biến đổi mãi. Trời có nói gì đâu” (Luận ngữ, Dương hóa,18). Về sự vận động của vạn vật, ông cho rằng, “cũng như dòng nước chảy, mọi vật đều trôi đi, ngày đêm không ngừng, không nghỉ” (Luận ngữ, Tử Hãn,16).